Hạnh phúc đến muộn

Hạnh phúc đến muộn

0 51

Căn phòng nhộn nhịp hẳn vì sự xuất hiện của Linh. Bạn bè ai cũng tấm tắc khen Linh lấy chồng xinh đẹp, quyến rũ hẳn ra như người ta vẫn nói “gái một con trông mòn con mắt”. 

Linh đến buổi họp lớp một mình. Thời tiết cứ mải lạnh giá theo không khí nhộn nhịp, khẩn trương của những ngày cuối năm. Linh co mình lại trong chiếc áo khoác dạ vì cơn gió lạnh đột ngột ghé qua. Linh không muốn, thật sự không muốn đến buổi gặp mặt này. Lý do là gì thì chỉ Linh mới hiểu. Cô không muốn gặp lại hai con người phụ bạc ấy, kẻ dối trá, phụ tình sánh bước, khoác tay kẻ gạt bạn, giật tình cười hạnh phúc trên những giọt nước mắt cay đắng, tủi hờn của Linh. Nhưng ông trời có mắt, không cướp đi của ai tất cả và cho ai tất cả.

truyen-ngan

Sau 3 năm, Linh đã tìm được bến đỗ hạnh phúc, một người chồng giỏi giang, yêu thương cô hết mực, một cậu nhóc đáng yêu, lanh lợi, với Linh, thế là hạnh phúc. Linh đã quên hai con người bội bạc ấy rất lâu rồi nhưng không hiểu sao khi cầm trên tay tấm giấy mời họp lớp, cô lại muốn đi. Cô đi để chứng kiến sự hạnh phúc của họ chăng? Không, Linh chỉ muốn xem xem 3 năm qua, thứ hạnh phúc mà học đã cướp mất của cô đã được học gìn giữ như thế nào mà thôi.

Căn phòng nhộn nhịp hẳn vì sự xuất hiện của Linh. Bạn bè ai cũng tấm tắc khen Linh lấy chồng xinh đẹp, quyến rũ hẳn ra như người ta vẫn nói “gái một con trông mòn con mắt”. Mà Linh đẹp thật, hình như con gái sau khi bị phụ bạc, họ lại kiên cường hơn, mạnh mẽ hơn, yêu thương bản thân nhiều hơn. Nước da trắng hồng, thân hình dù đã trải qua một lần vượt cạn nhưng vẫn giữ được vóc dáng gợi cảm, thon gọn, những lọn tóc xoăn mềm mại, buông xõa xuống bờ vai gợi cảm. Và tất nhiên, sự xuất hiện của Linh thu hút sự chú ý đặc biệt của hai người.

Kẻ dối bạn, giật tình giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Ngày trước khi đứng lên công khai “khiêu chiến” với Linh, cô ta xinh đẹp, kiêu sa là thế mà giờ đây nhìn sồ sề, béo núc ních. Còn hắn, ánh mắt không rời khỏi cơ thể Linh một phút, kể từ khi cô bước vào căn phòng. Còn Linh, hai con người ấy đã không còn xuất hiện trong kí ức cô từ rất lâu rồi.

3 năm rồi, giờ mới gặp lại em, nhìn em xinh đẹp, trẻ trung, quyến rũ ra nhiều lắm. – Hắn mở lời.

Phải, 3 năm rồi, ai cũng thay đổi. Cả hai người cũng thế. – Linh hờ hững.

Nhìn về phía lý do khiến hắn phụ bạc cô, Linh ngầm hiểu mục đích của cuộc trò chuyện này

Chắc chồng em hành diện về em lắm! Nhìn bàn tay trắng muốt, nõn nà thế kia chắc được anh ấy cưng chiều em lắm nhỉ? – Hắn nói nhưng ánh mắt không ngừng lướt trên cơ thể cô.

***
Cô coi thường cái thái độ ấy của hắn, coi thường cả mục đích mà hắn tiếp cận cô, nhưng cô muốn cho hắn một bài học, bài học mà một kẻ phụ bạc như hắn phải học.

Anh sai rồi, tôi rất thích làm các công việc nhà để chăm sóc cho gia đình nhỏ của tôi. – Linh cười đầy ẩn ý.

Tại sao lại có sự khác biệt quá lớn giữa vợ anh và em như vậy? Anh, anh thật hối…’

Không để hắn nói hết câu, Linh đã đáp trả:

– Anh ấy biết tôi thích ăn gì, thích làm gì, thậm chí tôi muốn nói gì anh ấy cũng có thể đoán được. Từ trước đến nay, anh ấy chưa bao giờ keo kiệt với tôi, tôi thích gì anh ấy đều cố gắng thực hiện bằng mọi giá. Đi dạo trên đường thấy tôi hơi tập tễnh vì đi quá lâu trên đôi giày cao gót, anh ấy không ngần ngại cúi xuống tháo giày và cõng tôi trên lưng. Trên đường tan làm về nhà tôi kiểu gì anh ấy cũng dừng mua cho tôi món bánh dâu tôi thích. Mỗi buổi sáng tỉnh dậy anh ấy đều hôn vào trán tôi, trời mưa anh ấy thay tôi đi chợ… Anh có thể làm được cho vợ mình như anh ấy không?

Nói rồi, cô xin phép đứng dậy có chút chuyện. Hắn im lặng rồi quay lưng nhìn về vợ hắn phía sau. Hắn cười nhếch mép. Hắn lấy điện thoại, bấm cái tên đã từng rất quen thuộc với hắn nhưng hắn đã chối từ nó và bây giờ hắn muốn có lại. Đầu dây bên kia bắt máy, hắn không đợi trả lời đã vội vã:

– Anh có thể làm được, nếu như em là vợ anh. Anh xin lỗi vì ngày xưa đã phụ bạc tình cảm của em. Là cô ta dụ dỗ anh. Anh sai rồi, hãy cho anh xin một cơ hội được không em, anh sẽ bù đắp cho em tất cả?

Một tiếng hét lớn phía sau.

– Anh nói gì, nói lại lần nữa đi, ai dụ dỗ anh. Chẳng phải ngày trước anh nói vì tôi xinh đẹp, quyến rũ còn cô ấy quê mùa, cục mịch hay sao. Giờ thấy cô ấy thay đổi nên anh muốn đổi thay chứ gì. Đồ hèn.

Đi kèm theo cụm từ đó là một cái tát trời giáng vào mặt hắn. Đau đớn, nhục nhã, hắn cúi mặt, đứng chôn chân.

Còn cô, cô đứng phía sau, xem màn kịch mà mình đạo diễn với hai diễn viên minh họa xuất sắc. Cô lại gần cô ấy, mỉm cười và nói:

– Đừng coi đàn ông là tất cả khi họ chỉ coi mình như sự lựa chọn!

Cô quay lưng bước đi, cô thấy lòng nhẹ hơn nhiều, có lẽ, nỗi tủi hờn bao  năm qua của cô đã tan biến khi cái tát kia giáng xuống. Cái giá của kẻ phụ bạc chỉ nên là như thế. Hạnh phúc không có quá nhiều để dành cho những kẻ không biết trân trọng nó.

SIMILAR ARTICLES

0 5097

0 3528