Khi cô đơn không còn là nỗi đau...

140 lượt xem

Thỉnh thoảng, đi đâu đó và bắt gặp ánh nhìn của một chàng trai nào đó “quen quen” nhìn mình, tôi vẫn thoáng chột dạ. Tình yêu đầu đời vẫn luôn mang đến cho ta một cảm giác hạnh phúc tuyệt vời, cho dù đến một ngày nào đó, nó có thể sẽ phải dán mác “hết hạn sử dụng”…

truyen-ngan

****

Tôi vẫn thường hay tự hỏi bản thân rằng: “Phải chăng, cô đơn là nỗi đau?”

Và rồi, sau những khoảng thời gian miệt mài  suy nghĩ, trăn trở bao ngày, và cho đến lúc này, tôi sẽ can đảm nói rằng: “Cô đơn không còn là nỗi đau nữa. Chắc chắn là không!”.

Anh – là một chàng trai “bình thường” theo đúng nghĩa của nó. Anh không quá đẹp trai, không quá giỏi giang, cũng không quá trẻ con hay chín chắn. Anh sống một cách vừa phải giữa một cuộc đời bề bộn. Người ta nói anh “nửa mùa” quá, rằng anh không hợp với tôi, rằng anh và tôi sẽ chẳng tiến tới đâu…

Ừ, mà đúng thế thật, anh và tôi giờ đã rẽ sang hai con đường hoàn toàn khác…

Thế nhưng, không phải vì thế mà tôi mất niềm tin vào anh, mất niềm tin vào tình yêu hay lo toan đủ điều, chỉ vì, tôi đã biết rằng, cuộc sống cô đơn, cuộc sống “single” đã chẳng bao giờ là một mối u hoài nữa.

Ngày còn bé, tôi đã rất thích thú với những câu chuyện cổ tích, với những chàng hoàng tử tài hoa và những nàng công chúa xinh xắn. Tôi nhìn đời bằng một cặp kính màu hồng, tôi cho rằng sau này nhất định mình phải tìm kiếm được “chàng hoàng tử trong mơ” như thế. Thế nên, một cuộc sống tạm gọi là “single” sẽ nhàm chán và đáng sợ biết bao khi bạn bè xung quanh đã có “couple” hết mất rồi…

Và rồi, tôi đã gặp anh như thế. Anh bước vào đời tôi nhanh như một cơn gió, khẽ thoáng qua, khẽ xoa dịu trái tim tôi một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Anh cho tôi biết thế nào là một tình yêu thực sự, thế nào là cảm giác yêu và được yêu, thế nào là đau khổ, thế nào là nhung nhớ một người…Và tôi, vẫn luôn trân trọng những khoảnh khắc ấy ,những nụ cười vội vã, những niềm vui bất chợt. Tuy nhiên, tất cả đều quá ngắn ngủi và nhanh chóng, khiến tôi – một đứa con gái vô tâm, chẳng thể nào dễ dàng với tay để làm chủ điều đó được…

Vậy nên, buông tay anh ra là điều duy nhất mà tôi có thể làm cho anh nhất lúc ấy. Và anh, cũng chẳng ngần ngại tự tạo lối đi cho riêng mình. Không phải bởi cả hai đã không còn yêu, không phải bởi cả hai đều có trái tim sắt, mà bởi vì, cả anh, và cả tôi, đều không muốn phá tan tình yêu đã nguội lạnh của cả hai thêm nhiều nữa…

truyen

Và rồi, tôi lại bắt đầu một cuộc sống “single” như bao năm nay. Có lẽ, thời khắc vừa mới chia tay nhau bao giờ cũng là một cảm giác đáng sợ nhất. Cái khoảng thời gian mà sự lạnh lẽo bao trùm mí mắt, những cái ôm đã thiếu vắng, những trò chơi đuổi bắt đã lùi vào quá vãng….

Thế nhưng, tôi vẫn sống ấy, mà không cần có anh bên cạnh. Tôi vẫn sống ấy, nơi mà cô đơn vẫn là một chiếc hộp đóng kín. Tôi vẫn sống, vẫn học tập, vẫn đi chơi, vẫn lê la phố xá, vẫn yêu đời, yêu người. Và tôi nhận ra, sự cô đơn không hề là nỗi đau, vẫn không hề là đáng sợ như ta tưởng.

Thỉnh thoảng, đi đâu đó và bắt gặp ánh nhìn của một chàng trai nào đó “quen quen” nhìn mình, tôi vẫn thoáng chột dạ. Tình yêu đầu đời vẫn luôn mang đến cho ta một cảm giác hạnh phúc tuyệt vời, cho dù đến một ngày nào đó, nó có thể sẽ phải dán mác “hết hạn sử dụng”…

Vì vậy, “single” để tìm kiếm một niềm vui khác, một niềm hạnh phúc khác, và đặc biệt là một tình yêu khác, chưa bao giờ là một nỗi đau, mà là cả một hành trình dài thú vị…

Nhớ nhé, thân gửi các cô gái của tôi! <3

Có thể bạn quan tâm

Phải chăng là duyên số

Phải chăng là duyên số

Xa nhau, để mai ta yêu nhau

Xa nhau, để mai ta yêu nhau

Còn Yêu Thì Đừng Từ Bỏ

Còn Yêu Thì Đừng Từ Bỏ

Con gái à! Nếu buồn hãy thay đổi kiểu tóc đi...

Con gái à! Nếu buồn hãy thay đổi kiểu tóc đi...

Đã quay lưng thì đừng ngoảnh lại...

Đã quay lưng thì đừng ngoảnh lại...

Comment

Tin mới