Vì là con gái nên chúng ta càng phải hạnh phúc

Vì là con gái nên chúng ta càng phải hạnh phúc

0 25

Chúng ta xứng đáng được hạnh phúc, được yêu thương, che chở và có một bàn tay nắm chặt lấy cùng đi hết cuộc đời này.

Một cô gái tôi quen có nụ cười rất tươi nhưng cặp mắt buồn như đang che giấu điều gì đó. Dù bên ngoài, cô ấy luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý nhưng tôi vẫn thấy đằng sau nụ cười, cái vẻ tươi tắn và không màng phiền muộn ấy lại là một tâm hồn dễ vỡ, dễ tổn thương.

Tôi không nhầm, cô gái đó chính là như vậy. Cô ấy tin rằng mình có một nghĩa vụ, gọi là mang nụ cười tới cho tất cả mọi người. Có lẽ tôi nên sửa một chút, là “tất cả mọi người ngoại trừ bản thân cô ấy”.

Cô ấy kể với tôi rằng mẹ cô ấy là mẹ đơn thân, nuôi cô ấy lớn lên rất vất vả. Thế nên chẳng vì lí do gì cô ấy lại không cười tươi mỗi lần gặp mẹ, tỏ ra ổn mỗi lần gặp mẹ và không bao giờ để mẹ biết về những nỗi buồn.

Cô ấy kể với tôi rằng cô ấy từng yêu tha thiết một người, người đó bỏ lại chỉ sau vài dòng tin nhắn ngắn ngủi, lý do thì muôn thuở là không hợp, không thoải mái, mong em tìm được người khác tốt hơn anh, mong em sống vui vì có như thế anh mới yên tâm. Thế là cô ấy tự cho rằng mình nên sống vuai vẻ để không làm anh người yêu cũ ấy phiền muộn, chuyện tình yêu tan hợp là thường tình.

Tôi không biết từng tốn bao nhiêu nước bọt để gào vào mặt cô ấy, rằng sao trên đời còn tồn tại người như cô, ban phát tâm sức của mình đi muôn nơi mà không mảy may nghĩ rằng mình cần được nhận lại. Lúc nào cô ấy cũng cảm thấy mình đang mắc nợ với thế giới vậy nên nụ cười giả tạo, vẻ ngoài lí lắc ồn ào kia chính là thứ cô ấy trả lại cho thế giới.

Nhưng mặt nạ nào rồi cũng đến ngày rơi, rơi rồi là sẽ tan nát. Cô ấy gặp cú sốc lớn đến không ngờ, một sinh linh bé bỏng đang từ từ thành hình trong cơ thể mà cô ấy không đủ nghị lực bỏ nó đi. Cái người gây ra hậu quả kia chạy biến đi đâu không thể liên lạc nổi. Cô gái tươi sáng bỗng chốc mất hết ánh hào quang bảo vệ xung quanh mình, tôi gặp cô khi cô đang bó gối ngồi trong góc nhà, khuôn mặt tiều tụy và gò má hõm sâu đến mức không tin nổi. Cô không khóc được, chẳng hiểu sao khuôn miệng cứ giãn ra thành nửa mếu nửa cười. Phải làm sao, phải làm sao, ngồi với nhau hàng tiếng cô ấy chỉ nói đi nói lại câu đó.

Cuối cùng, tôi thuyết phục được cô ấy đi phá thai. Ở lứa tuổi này, hoàn cảnh này, cô ấy không thể chu cấp nổi cho đứa bé. Con trẻ không có tội, đẻ nó ra mà không thể cho nó cuộc sống yên ổn, sung túc thì chi bằng cắt đứt mối nhân duyên này từ đầu. Cô ấy vẫn không thể rơi nước mắt và gần như mất hẳn khả năng giao tiếp với xung quanh. Cô ấy rơi vào trầm cảm.

vi-la-con-gai-nen-chung-ta-cang-phai-hanh-phuc-blogtamsu02
Là con gái, phải tự biết cách hạnh phúc trước đã (ảnh minh họa)

Đây là một câu chuyện buồn, chẳng có cái kết có hậu nào ở đây cả. Nhiều người nói rằng cô ấy đã đánh mất chính mình và không sao tìm lại được. Tôi thì nói, ngay từ đầu cô ấy đã khi nào sống cho bản thân mình đâu? Cười vì người khác, hạnh phúc vì người khác, chưa bao giờ cô ấy vì bản thân mình cả.

Con gái hay tự đặt nhiều trách nhiệm không tên lên người mình, nhiều đến mức chẳng thể tự giải quyết nổi và cứ đứng đó loay hoay một chỗ. Nhưng điều đơn giản nhất họ lại quên rằng họ nên làm vì họ muốn thế chứ không phải vì người khác muốn họ làm thế.

Là con gái, sinh ra đã đủ thiệt thòi nên chúng ta lại càng phải hạnh phúc. Hạnh phúc cho chính bản thân mình, cười vì mình, khóc vì mình, nổi giận vì mình. Chúng ta xứng đáng được yêu thương, được che chở và có một bàn tay nắm chặt lấy đồng hành trên suốt cuộc đời này. Cứ tự tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình đi, con gái. Vì khi bạn thực tâm hạnh phúc, những người quan tâm bạn  thật lòng mới có thể hạnh phúc được.