Thư gửi người thứ 3

Thư gửi người thứ 3

0 356

Người ta sẽ dễ dàng ghen tị với hạnh phúc của người khác, để rồi tìm cách phá hoại và giành lấy. Thế nhưng cuối cùng mới phát hiện, hạnh phúc ấy nếu không phải của người ta, thì cũng chẳng phải của em!

Nếu nói chị chưa từng quan tâm đến sự tồn tại của em thì là nói dối. Phụ nữ mà, hơn nữa trong chuyện tình cảm, cái cụm từ “phản bội” nó đa nghĩa và khiến người ta nhạy cảm thế nào, chắc em cũng biết, đúng không?

Thế nhưng cái chị quan tâm chỉ dừng lại ở nhiêu đó. Không phải vì để cân đong so sánh hoặc xét nét tính toán xem em có gì hơn, càng không phải vì để hậm hực ghen tuông vô cơ hay tự dằn vặt bản thân mình những chuyện tầm phào vớ vẩn mà đáng ra nên vứt khỏi đầu.

Em à, chị chưa từng coi em là tình địch hay đối thủ, đơn giản vì chị chẳng phải ở vị trí muốn cướp cái gì đó trong tay người khác, càng không coi tình yêu là thứ tranh giành là sẽ ra thua thiệt. Chị vốn cho rằng, những gì của mình sẽ mãi thuộc về mình, còn những gì chẳng phải của mình, mình có giữ, nó cũng dứt khỏi mình chạy đi. Thế nên người yêu chị vốn dĩ là người yêu chị, dù em có cố giành giật thì người yêu chị cũng vẫn là người yêu chị chứ không thể thành người yêu em.

Còn nếu anh ta có thay đổi, thì vốn dĩ anh ta từ đầu không nên là người yêu chị. Chị chẳng có gì để giữ một thứ chẳng thuộc về mình, vì giành lấy một tên đàn ông kém cỏi và sẵn sàng thay lòng đổi dạ trước người phụ nữ bất cứ lúc nào.

truyênj-ngan

Nếu giả sử em có được một người đàn ông theo cách ấy, em có thấy hạnh phúc không? Hẳn là vẫn sẽ hạnh phúc bởi vì những thứ người khác đang có, cuối cùng vẫn là của em. Em sẽ cho rằng người đàn ông ấy yêu em. Và em lại hy vọng không ai có thể cướp đi người đàn ông ấy từ tay em.

Nếu em nghĩ thế có lẽ là em đã nhầm, một thứ tình cảm có được nhờ giành giật kiểu ấy nó có hạn sử dụng lắm. Và hôm nay em có thể cười sảng khoái vì anh ta nằm trong lòng em thề thốt, thì sau đó hoàn toàn có thể gào khóc khi thấy chính anh ta quay lưng đi theo người phụ nữ khác chẳng – phải – em.

Vì người đã từng bỏ chị để đến với em, rất có thể sẽ bỏ em để theo rất nhiều người phụ nữ khác. Sự phản bội nó có giới hạn đâu em? Nó như là một cái tật, một thói quen, chẳng khác nào con ngựa thích đi đường cũ, chẳng khác nào kẻ tội phạm quen gây án. Em nghĩ mình có thể giữ chân người đàn ông như thế được dài lâu ư?

Chỉ mong rằng em hãy tỉnh táo lại. Đừng cần những thứ quá dễ dãi có được, đừng cần những thứ đồ tồi tệ của người khác, cũng đừng cho rằng mình là kẻ chiến thắng. Có thể chị sẽ là người bị mất, nhưng chưa chắc chị đã là kẻ thua cuộc. Từ bỏ một kẻ dễ dàng bội phản, bao giờ cũng là sớm. Nếu em có thể cướp đi, chị sẽ không nài kéo. Nhưng nếu em không thể, đừng tìm cách bám đuổi cuộc sống của người khác, bởi vì đó vĩnh viễn không phải là hạnh phúc thuộc về em.

Người ta sẽ dễ dàng ghen tị với hạnh phúc của người khác, để rồi tìm cách phá hoại và giành lấy. Thế nhưng cuối cùng mới phát hiện, hạnh phúc ấy nếu không phải của người ta, thì cũng chẳng phải của em!