Sự trừng phạt lớn nhất chính là lãng quên

Sự trừng phạt lớn nhất chính là lãng quên

0 92

Sự trừng phạt lớn nhất chính là lãng quên

Đừng lãng phí thời gian của cuộc đời vào việc oán hận một ai đó. Bởi vì sự oán hận ấy sẽ biến thành những mũi dao nhọn đâm ngược trở lại vào tim chúng ta.

Rất nhiều người vẫn cho rằng, sự trừng phạt lớn nhất, sự báo thù lớn nhất dành cho những người đã gây tổn thương cho chúng ta chính là nhìn thấy một ngày họ đứng dưới miệng vực cầu xin sự tha thứ, hay chính là sự oán ­­hận dành họ đến cuối đời. Nhưng thực ra đâu phải như vậy, càng trải qua mọi chuyện chúng ta sẽ càng cảm thấy, cách tốt nhất để trừng phạt một ai đó chính là lãng quên sạch bách mọi thứ về họ đi.

Tại sao chúng ta phải nặng lòng dằn vặt tìm cách oán hận? Tại sao chúng ta phải nghiến chặt răng mỗi ngày chỉ để nghĩ xem làm thế nào mới khiến những người đã từng làm khổ chúng ta, phải chịu đau đớn khổ sở như ở dưới địa ngục? Suy nghĩ ấy hoàn toàn sai, nó không khiến bạn hả hê hay nhẹ lòng, mà chỉ kéo bạn xuống hố sâu hơn mà thôi.

Cuộc đời ngắn ngủi, dành quá nửa thời gian vào những việc như lo lắng, mệt mỏi, bất an, áp lực, buồn bã cho cuộc đời của chính mình chưa đủ hay sao? Hà tất phải giằng co thua thiệt, cố gắng tìm cách trả đũa lẫn nhau?

Ngày hôm nay có thể chúng ta bị ai đó làm tổn thương, có thể bị họ làm cho điêu đứng, ngã gục, nhưng tuyệt đối, đừng dành quá nhiều thời gian vào việc căm hận, nó sẽ chỉ khiến cho chúng ta càng nên nhỏ bé so với bản ngã của mình, nó sẽ chỉ khiến chúng ta càng mệt mỏi và tổn thương.

Còn oán hận, còn thương thù, thì có nghĩa là còn nghĩ đến, còn quan tâm. Tại sao lại phải cố gắng dõi theo những người vốn đã khiến chúng ta phải chịu nhiều thương tổn, khiến chúng ta phải dành quá nhiều thời gian để vực dậy bản thân để tiếp tục sống một cuộc sống khác đi và trưởng thành dần lên?

Đừng lãng phí thời gian của cuộc đời vào việc oán hận một ai đó. Bởi vì sự oán hận ấy sẽ biến thành những mũi dao nhọn đâm ngược trở lại vào tim chúng ta. Đó là lúc chúng ta tự nguyện nhận lấy một sự trừng phạt mà chính chúng ta còn mơ hồ không rõ.

Hãy lãng quên hết đi!

Vẫn biết lãng quên những người đã để lại những vết thương lớn trong cuộc đời chúng ta là việc rất khó khăn. Bởi vì chỉ cần nhìn vào vết thương đó, chúng ta sẽ lại nhớ đến đã từng đau đớn thế nào, đã từng phải trải qua những lần khóc cạn nước mắt thế nào, đã từng phải sống khổ sở ra sao. Thế nhưng, hãy lấy nó làm cái đà để bước lên, chứ đừng lấy nó làm mục tiêu để sống chỉ với lòng oán hận.

Thời gian, sẽ làm nhòe mờ đi tất cả. Khi nỗi đau của ngày hôm nay sẽ trở thành quá khứ đã xa tít tắp ở một thời điểm nào đó trong tương lai. Khi mà chúng ta đã tự đứng lên và tiếp tục chạy một quãng đường dài, đến khi nhìn lại sẽ thấy những khoảng thời gian đã từng đau đớn đến chết đi sống lại, hóa ra cũng chỉ là một điểm rất nhỏ trong ký ức. Những ai đã từng làm tổn thương chúng ta, chúng ta đã lãng quên họ từ bao giờ.

Đừng lãng phí thời gian của cuộc đời vào việc oán hận ai đó, bởi vì sự trừng phạt lớn nhất dành cho họ chính là lãng quên, và coi như họ đã biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc sống của mình…