Sắp đông rồi, hình như em vẫn còn nhớ anh…

Sắp đông rồi, hình như em vẫn còn nhớ anh…

0 186

Những chiếc lá thu bắt đầu rụng ngày một nhiều, trời Hà Nội dường như hiu quạnh hơn với những cơn gió se lạnh và bầu trời mây phủ dày đặc… Hình như em còn nhớ anh…

Chúng ta yêu nhau trong một ngày đông và cũng đánh mất nhau trong một mùa đông lạnh buốt, một mùa đông thật dài với những con phố buồn, những giọt nước mắt và niềm đau được giấu kín…

truyen

Sắp đông rồi, bất giác đi qua con phố quen, nghe tiếng lá thu rơi xào xạc lòng lại chợt gợi nhớ về một miền kí ức xa. Nhớ những ngày chúng ta còn bên nhau, cùng nắm tay nhau đi qua con phố nhỏ, cảm thấy mùa đông thật ấm áp, sự ấm áp len lỏi vào sâu tận trong tim. Vậy mà lúc này tại sao em lại có cảm giác miên man như sợ sệt mùa đông đến. Mùa đông này, ai sẽ nắm lấy tay em cùng bước đi?

Sắp đông rồi, dường như nhịp sống xung quanh càng trở nên hối hả. Những cánh én hối hả bay về phương Nam tránh rét, những tia nắng chiều vàng hối hả tắt nhường lại sự yên bình cho màn đêm trên thành phố, những gánh hàng rong hối hả, những làn xe cộ vội vã đi về, chỉ còn em vẫn ngồi đây lặng lẽ nhìn ngắm nhịp sống hối hả ấy, một thoáng mơ hồ và ngây ngốc nghĩ về anh. Mặc kệ xung quanh guồng quay cuộc sống đang hối hả ấy, thật chậm rãi, em muốn dần dần lặng lẽ xoá bóng hình anh trong tim.

Sắp đông rồi, em nhớ một bàn tay khe khẽ nắm lấy tay em sưởi ấm, một cái ôm thật chặt để em thấy cái lạnh mùa đông chẳng còn có hề gì. Bất giác em lo sợ khi nghĩ đến cái lạnh lẽo mùa đông tới khi chỉ có một mình em nơi đây, thấy đau thắt khi nghĩ đến bàn tay anh đang tay trong tay với người con gái khác. Em biết mình thật ngốc khi giờ đây chúng ta chẳng còn là gì của nhau, nhưng từng cơn gió lạnh luồn vào mái tóc rối, rồi len vào tim dường như đang bóp nghẹt lý trí của em, và em lại nhớ đến anh.

truyen-ngan

Sắp đông rồi, những chiếc lá thu bắt đầu rụng ngày một nhiều, trời Hà Nội dường như hiu quạnh hơn với những cơn gió se lạnh và bầu trời mây phủ dày đặc, em vẫn nhớ đến anh. Em sẽ chăm sóc bản thân mình thật tốt dù anh không còn ở bên cạnh, em sẽ mua cho mình những chiếc áo thật ấm áp, một chiếc khăn thật xinh xắn để đi qua mùa đông. Sắp đông rồi, em sẽ ra ngoài đường để đón nhận cái lạnh của mùa đông, đón nhận cái sự thật rằng anh không còn bên em, không còn trốn tránh thực tại, không còn cuộn mình trong chiếc chăn bông với niềm đau khi nhớ về anh nữa.

Có lẽ mùa đông này, em vẫn còn nhớ anh. Nhưng em sẽ là một cô gái mạnh mẽ, em sẽ cho cả thế giới thấy rằng, cô gái nhỏ này sẽ sống thật tốt khi không có anh bên cạnh. Rồi cho em được lặng lẽ quên anh đi anh nhé!

 Sắp đông rồi………..