Mình kết thúc thôi, anh nhé!

Mình kết thúc thôi, anh nhé!

0 78

Nghĩa là, em sẽ không đau. Còn anh, chẳng phải vì em mà bận tâm day dứt. Mọi thứ nguội dần, rồi lui vào quá vãng. Chúng ta thanh thản, trả nhau về cho những ngày xưa…

Em đã từng nghĩ sẽ có một ngày chúng ta chia tay. Xin lỗi anh, nhưng niềm tin trong em không còn đủ. Em càng cố vun đắp bao nhiêu, thì anh càng đào ra bới lại. Em đã chán, đã nản từ rất lâu.

Em đã từng nghĩ, chúng ta sẽ lặng lẽ buông tay. Để tình yêu trong cả hai đều bỏ đi cùng lúc. Sẽ không ai phải khóc, không ai phải tiếc. Vì những thứ cũ rồi, đành bỏ lại đó, chứ chẳng thể đánh bóng mà mang theo.

Nghĩa là, em sẽ không đau. Còn anh, chẳng phải vì em mà bận tâm day dứt. Mọi thứ nguội dần, rồi lui vào quá vãng. Chúng ta thanh thản, trả nhau về cho những ngày xưa…

truyen

Là những ngày môi chẳng đắng ngắt, mắt chẳng nhòe đi. Những ngày không dỗi hờn, không ưu tư, mỏi mệt. Những ngày không phải lầm lũi ngóng đợi biết mấy vô tâm giữa cuộc đời xuôi ngược. Những ngày không cần tự mình lừa dối trái tim.

Là những ngày thôi trống rỗng dù vẫn có một người cạnh bên. Những ngày không phải gắng gồng để cố yêu một người không còn cảm giác. Những ngày an nhiên, lòng thôi gợn sóng. Để đối mặt nhau, không còn nữa những huyễn hoặc vô thường.

Cố chấp yêu sai, chẳng thà hai người biết dừng đúng lúc. Quá khứ lỗi lầm không sửa được nữa, chi bằng chúng ta kết thúc, để mai sau không đau đáu những nỗi dày vò.

Có lẽ, chẳng có người con gái nào như em. Ngay lúc mới bắt đầu yêu, đã nghĩ tới ngày chia cắt. Nhưng sau tất cả những gì anh và em đã có, thì cũng đến lúc rồi, mình buông tay đi…

Em đã trải qua đủ nhớ đủ thương, để biết lúc nào phải giữ, lúc nào cần buông. Vội quá đúng không? Những lời yêu, những cái nắm tay còn chưa kịp ấm. Nhưng đánh đổi cái rời tay để không lần nào nữa trong cuộc đời phải ôm những mảng lòng trống hoác. Chia tay là để hạnh phúc, anh đồng ý không?

Chúng ta, rồi vẫn sẽ là những người quen. Giữa ngã tư gặp nhau vẫn đưa tay vẫy chào, miệng mỉm cười mà lòng không hề trách giận. Chỉ là, những – người – quen này đã từng bước chung một quãng đường thương nhớ. Dù có lạc nhau, có buông tay hai người đi về khác lối, ta vẫn sẽ trân quý một thuở ngày xưa.

Bình yên nhé, những yêu đấu đã qua. Ngủ ngoan nhé, những khoảng trời đã từng đầy mộng ước. Tình yêu ấy, sẽ dừng chân để không ai phải dằn lòng nặng bước. Chuyện kết thúc, nhưng bình yên mới sẽ ghé đậu neo mãi nơi tim…