Hình như đã buông tay…

Hình như đã buông tay…

0 119

Phải làm sao đi suốt với nhau một quãng đường dài? Phải làm sao nắm tay nhau thật chặt?

Có phải mọi thứ đều cùng một điểm dừng? Như tình yêu, đi với nhau một chặng đường dài, bỗng dưng một ngày cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi bởi đôi khi ta quá gần đến mức nghĩ rằng không nhất thiết phải lắng nghe tâm sự của người kia nữa vì cứ tưởng đã hiểu nhau quá rồi.

Mệt mỏi vì đôi khi, ta thèm cảm giác mới lạ, lãng mạn như ngày đầu. Nhưng người ta lại vô tình quên đi một cái nắm tay thật chặt, một ánh nhìn thật sâu, một bờ vai thật ấm. Đã đi với nhau cả quãng đường dài, đôi khi, người ta cũng nghĩ rằng việc lượn lờ quanh phố, cùng với nhau vào quán cafe là một trò vô bổ.
Đôi khi, người ta buông tay, quên chăm chút cho đời sống của nhau. Những bất ngờ nho nhỏ lần gặp nhau thưa dần, thay vào đó là nặng nề vì những cãi vã nhỏ nhặt. Nhưng có lẽ đã quá quen để khó bỏ qua cho nhau. Đúng là có được tình yêu đã khó, giữ được nó còn khó hơn

truyen ngan

Phải làm sao đi suốt với nhau một quãng đường dài? Phải làm sao nắm tay nhau thật chặt? Đôi khi, em bắt đầu hoang mang, giật mình. Có sáng thức dậy, em đã không còn nhớ anh. Khi gặp chuyện buồn, em đã không còn muốn dựa vào anh để vượt qua nữa. Em hiểu rằng trong giông bão, chỉ có mình mà thôi. Khi ấy, em thật cô độc. Anh cũng không bộc lộ tình thương mỗi lần thấy giọt nước mắt của em rơi. Anh đã bắt đầu ghét sự yếu đuối trong em.

Em không biết là điểm dừng với chúng ta liệu có đúng đắn khi cả hai đã sắp chạm đến vạch đích của cuộc hành trình. Em không biết có nên buông xuôi để tình yêu đi vào quy luật của sự cũ mòn. Hình như… chúng ta đang buông tay nhau ra…