Giận thì giận nhưng không được chia tay!

Giận thì giận nhưng không được chia tay!

0 127

Nghe anh nói như thế em chỉ muốn giận anh thật lâu cho bõ tức nhưng em lại cười và ôm chầm lấy anh. Bởi vì em biết, giận anh là em đang bỏ phí đi những phút giây yêu thương, ngọt ngào.

Yêu nhau hơn 2 năm rồi anh nhỉ, chẳng thể đếm được bao nhiêu lần hờn giận nhau, bao nhiêu lần tưởng như chẳng thể hàn gắn nổi, ấy vậy mà chúng mình vẫn ở bên nhau. Người ta nói, những lần hờn giận nhau, trách móc nhau sẽ khiến tình yêu trở nên mờ nhạt, cả hai sẽ mệt mỏi và chán nản nhau. Nhưng với em và anh thì lại khác, mỗi lần làm hòa nhau là mỗi lần cảm thấy yêu, trân trọng nhau hơn. Sau những lần tưởng như mất nhau ấy, em càng thấy mình thật ngu ngốc, vội vàng khi nói ra câu chia tay. Cảm ơn anh đã luôn níu em lại và hãy luôn làm thế anh nhé, vì đó chỉ là do em tức giận nhất thời và cũng là em dọa anh thôi mà!

 Con gái dù mạnh mẽ đến đâu cũng cần một bờ vai để tựa vào.

Người ta bảo chúng mình trẻ con, tình yêu cũng thay đổi theo sớm chiều. Em cũng thấy đúng là như vậy thật. Em it tuổi, ham chơi, trẻ con là đúng rồi nhưng còn anh. Anh nhiều hơn em tận 4 tuổi, đã chin chắn, đã phải tự lo cho cuộc sống của mình, đã trải qua vài cuộc tình rồi mà vẫn hùa theo em trẻ con theo em là sao? Chẳng có việc gì cũng có thể giận nhau, không có gì to tát cũng cãi nhau và cũng dễ dàng nói lời chia tay vì những lý do lãng xẹt. Đôi lúc chỉ sau 1 phút thôi là đã quên ngay việc giận nhau, chỉ vài ngày sau là tự làm lành vì trót nói lời chia tay và đôi khi chẳng thể nhớ giận nhau, cãi nhau vì lý do gì nữa. Buồn cười thật đấy, nhưng em cảm thấy hạnh phúc vì bất kể khi nào em cũng luôn có anh, luôn được anh nhường nhịn và cùng anh xây đắp hạnh phúc dài lâu.

Tuần trước anh có chuyến công tác tận Sài Gòn, anh nói với em rằng anh chỉ đi 5 ngày thôi. Em đã nhớ nhung anh đến thế nào, em đếm từng giây từng phút để đón anh về. Anh gọi điện về mà em khóc nức nở như thể xa anh cả mấy năm không được gặp lại. Lúc ấy mới biết em yêu và không muốn xa anh đến nhường nào. Anh cũng biết điều ấy mà lại dời lịch về đến 2 ngày làm em bực mình và hụt hẫng biết bao nhiêu.

Giận thì giận nhưng không được chia tay 

Em tự nhủ lòng mình là nhất định sẽ chờ anh về và sẽ xử lý anh vì cái tội sai hẹn với anh. Thế mà chẳng hiểu vì lý do gì anh lại có thể ở lại đi chơi cùng một nhóm bạn, anh vui vẻ cười đùa rồi còn ôm eo một chị gái xinh đẹp nào đó. Bức ảnh đập vào mắt em khiến em hét lên vì tức giận, vì nghĩ mình bị phản bội. Em đòi anh trở về ngay lập tức nếu không em sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Anh tức tốc đáp chuyến bay nhanh nhất để chạy về bên em. Mong anh là thế, nhớ anh là thế và muốn gặp anh thật nhanh để xử lý anh là thế mà khi thấy anh em lại òa khóc. Bao nhớ nhung, hờn ghen, bực tức trong lòng khiến em không kiềm chế được mình. Anh ôm em vào lòng để vỗ về, an ủi và nói lời giải thích. Hóa ra đó là đồng nghiệp của anh, sau chuyến công tác thành công nên mọi người rủ nhau đi công tác. Bức ảnh đó chỉ là vui đùa với nhau mà thôi. Em không tin và đẩy anh ra rồi nói với giọng kiên quyết:

– Em không tin. Anh là đồ lừa đảo, anh nói dối em. Em ghét anh, em muốn chia tay. Lần này là thật đấy!

– Em đang giận anh, anh không chấp nhận.

– Em đang rất bình tĩnh, em suy nghĩ mấy ngày nay rồi. Anh toàn trêu em, chọc giận em khiến em không vui. Chia tay!

– Anh không đồng ý! Nếu em muốn thì từ nay anh sẽ nghiêm túc, không khiến em bực tức và giận dỗi nữa. Hơn nữa, em có thể giận anh bao lâu cũng được nhưng anh không muốn chia tay em. Anh yêu em.

Đang giận, đang ghét anh thật đấy mà em phải vội vàng chạy đến ôm chặt lấy anh. Em sợ anh đi mất bỏ một mình em lại với nỗi nhớ nhung, ân hận. Em phải giữ anh lại bên để còn xử lý anh, bắt anh đền cho em những ấm ức, bực tức ngày qua nữa chứ. Và em chẳng thể giận anh được lâu đâu, càng không thể chia tay anh được đâu. Em chẳng thể tìm được ai yêu em như anh, chẳng ai nhường nhịn em như anh, chẳng ai có thể chịu trẻ con theo em để chiều chuộng em như anh. Em yêu anh!