Cớ sao em cứ phải khóc một mình?

Cớ sao em cứ phải khóc một mình?

0 152

Có người đã nói với tôi, nước mắt giống như là chiếc tẩy, càng khóc được, em sẽ càng xóa sạch những vết thương chằng chịt trong lòng. Em hãy tin là thế đi, còn hơn là cứ đắm chìm trong đau khổ không thể thoát.

Có ai là không muốn khi mình đau, có người suýt xoa, an ủi?

Có ai là không muốn khi mình khóc, có người ngồi cạnh lau nước mắt?

Có ai là không muốn khi mình hoang mang đến cực độ, có người lặng lẽ nắm lấy tay?

Này cái gọi là tâm trạng, tại sao những lúc cảm thấy quá tuyệt vọng, quá mệt mỏi, lại không thể quăng đi, vứt ra xa khỏi trí não? Cũng như là nỗi nhớ, càng không muốn nhớ, càng muốn vứt bỏ, lại càng đeo bám dai dẳng, không thể trách bản thân nhu nhược, chỉ là đau thương, không biết khi nào mới chấm dứt?

Đừng cố chịu đựng, xin em, đừng bao giờ trốn trong một cái góc nhỏ mà rơi nước mắt một mình trong cô độc. Khi ở bên cạnh em cũng có rất nhiều người, khi mà em có thể chia sẻ nỗi cô đơn và bất lực với bất cứ người thân và bạn bè xung quanh. Cớ sao em lại luôn cố tỏ ra vui vẻ, để rồi quay lưng đi là lặng lẽ khóc một mình?
truyen-ngan

Hãy tựa đầu vào ai đó, ôm chặt ai đó gào to lên mà khóc. Để nước mắt đè nén bấy lâu có thể bung ra, như nỗi kìm nén tích tụ có thể thoát khỏi tâm trí. Để em có thể đối diện với bản thân mình. Để em cảm thấy mình không phải là người bất hạnh nhất thế giới, để em có thể nhận bàn tay vỗ về trên vai, để em có thể rũ toàn ấm ức mà khóc hết để rồi biết đứng dậy vững chãi hơn.

Có người đã nói với tôi, nước mắt giống như là chiếc tẩy, càng khóc được, em sẽ càng xóa sạch những vết thương chẳng chịt trong lòng. Em hãy tin là thế đi, còn hơn là cứ đắm chìm trong đau khổ không thể thoát.

Này cô gái, thể hiện cảm xúc trước mặt ai đó khó khăn đến thế sao? Đến nỗi mà thà em tự sống trong nỗi dày vò của mình, còn hơn là nhận được sự an ủi từ người khác. Lúc muốn khóc là lúc yếu mềm nhất, ấy vậy mà em cũng không chịu buông tha cho bản thân mình một chút để tìm chỗ dựa trong lúc này hay sao?

Đừng khóc một mình, những cô gái khóc một mình thường là những cô gái sớm giết chết tuổi thanh xuân của mình bởi bi thương và cả bi kịch. Cả những lần giấu diếm sợ người khác biết mình yếu đuối, dễ tổn thương, rồi lại cứ để yên cho tâm trạng u uất lớn lên dần.

Xin em, đừng tiếp tục rơi nước mắt một mình nữa. Có ai là sinh ra đã mạnh mẽ, sinh ra đã cứng như đá, để mà va vấp sứt đầu mẻ trán cũng không biết đau?

Thế nên em không cần kìm nén bản thân, cũng không cần giấu đi sự yếu mềm, hãy cứ thể hiện cảm xúc của em ở bất cứ nơi đâu, nhưng nhớ là đừng tự trốn đến một nơi nào đó mà rấm rứt khóc một mình.