Có lẽ nào thôi nhớ

Có lẽ nào thôi nhớ

0 48

Cớ gì phải trói mình trong những cảm xúc không tên rồi chực trào oà vỡ
Vẫn biết trong lòng ai cũng có một khoảng mênh mông gọi tên là miền nhớ
Sao ta vẫn thấy mình chưa-đủ-nhớ để quên?

Ngoài kia Phố rộng dài nhưng bước về phía nào cũng thấy chông chênh
Đi giữa những điều rất thân quen để rồi chợt nhìn lại mình – xa lạ
Biết tìm nơi đâu trong cuộc sống cuồng quay hối hả
Một góc bình yên để ta giữ riêng mình?

Có những ngày tự dưng khát thèm một giấc ngủ vào lúc bình minh
Một giấc ngủ thật sâu, thật dài, và không mang hình hài của những cơn mộng mị
Một giấc ngủ bình yên chẳng còn sự giằng co giữa trái tim và lý trí
Rồi thức dậy giữa an nhiên.

Em hát gì đi em, đừng trói tim mình trong những lặng yên…