Có cơn mưa nào đọng nơi đáy mắt em..

Có cơn mưa nào đọng nơi đáy mắt em..

0 628

Ngày xưa, người con gái ấy, người con gái rất thích đi trong những chiều mưa, đã tặng anh một tình thơ rất đẹp về mưa. Rất đẹp và rất buồn. Anh định viết tặng em những câu thơ thời gian vẽ tương lai thật tuyệt, mà câu thơ chưa kịp viết, cơn mưa tàn, tan một mùa mưa. Cơn mưa ngày xưa đi về nơi xa, xa lắm trong nỗi nhớ.

Có thể bạn sẽ thích

Hôm nay mưa. Mưa lất phất buồn. Con đường dài càng thêm hun hút. Những vòng xe chợt trắng xóa như nhạt nhòa trong đêm mưa. Em vội vã đi dưới bóng mưa qua, chợt nghe lòng ngun ngút lạnh. Lạnh vô chừng. Hình như ngày xưa ấy cũng có mưa rơi…

Em lặng nhìn người ta dịu dàng vén sợi tóc mây của người yêu bé nhỏ. Hình như có một thời người cũng đã từng vén sợi tóc mây em. Anh lặng nhìn em. Một thoáng anh thấy hình như nụ cười em long lanh như giọt lệ. Đêm lạnh. Lạnh lắm…

Mưa rơi lất phất. Buồn như nụ cười của người con gái ngày xưa… Mưa vương đầy vai áo, nghe lành lạnh… Hình như ngày ấy, mưa cũng vương thật nhiều trên vai áo anh…

Em khẽ bảo anh chở em đi đến một nơi nào đó. Anh biết em đợi chờ gì trong những vòng xe… Một bờ vai để em có thể thành thật khóc với tất cả niềm đau. Một bờ vai để vỗ về tâm hồn em đang tê dại. Nhưng chao ôi! Bờ vai em nhỏ quá. Có lẽ nào an ủi được niềm đau em, có lẽ nào em cần anh…

Đêm nay, em vội vã đi dưới bóng mưa. Nhưng đi đâu? Em cũng không biết nữa… Đi cho tròn hết những vòng xe… Đi cho biết dòng đời đang cuộn mãi đầy vơi. Đi cho biết mưa buồn như một cuộc tình cay đắng ngày xưa…

Anh từng chở em đi mãi. Qua con đường này đã bao nhiêu lần! Sau lưng anh, em vẫn im lặng… Không nói dù một lời nào cho vơi bớt chút niềm đau. Chính em cũng sợ sự im lặng của em. Sự im lặng giữa một phố xá ồn ào. Anh muốn đập vỡ nát sự im lặng nao lòng ấy. Nhưng anh và em không dám quay đầu nhìn lại. Bởi thật sự ta không dám nhìn đôi mắt đang đỏ rưng rưng… Ngày ấy, mưa cũng trái mùa…Thời gian cứ thế, lặng lẽ trôi không ngừng nghỉ. 1 mùa mưa trôi với bao nhiêu cơn mưa trái mùa đã đủ cuốn chuyện cũ trôi thật sâu vào quên lãng hay chưa? Người con trai ấy có còn dịu dàng vén sợi tóc mây của người yêu không? Hết 1 mùa mưa rồi. Ta có còn chạnh lòng khi sợi tóc mây bay bâng quơ?

goc-trai-tim

Mưa. Mưa mong manh quá. Em muốn giơ tay, nhưng lại e vỡ mất hạt mưa xa…

Tình yêu. Nó cũng mong manh quá. Mấy lần ta đưa tay ra. Nhưng cùng ngần ấy lần tay ta rụt lại. Nó mong manh vô chừng. Ta ngập ngừng không dám chạm vào nhau…

Nhưng rồi ta cũng nắm lấy tay nhau, thật chặt, đi qua những cơn mưa mong manh, hy vọng sẽ đi cùng nhau trọn vẹn những mùa mưa của cuộc đời.

Ta vốn không muốn yêu mưa. Bởi mưa buồn. Buồn lắm. Chẳng có gì thê lương bằng cảm giác một mình ngồi lặng nghe tiếng mưa đều đều điểm nhịp trên mái tôn trong một buổi chiều u ám. Mà ta, ta đã trót mang lòng yêu những giọt lạnh ấy… Trước vẻ mong manh của mưa, ta chợt nghe sợ hãi. Rồi một ngày, tình yêu sẽ làm ta khóc. Giọt nước mắt em sẽ thành án chung thân giam tình yêu trong cõi ăn năn.

Thế mà sao ta lại vẫn yêu mưa. Thế mà sao ta vẫn cứ vươn tay hứng lấy từng giọt trinh nguyên đang âm thầm buông rơi giữa cõi đất trời! Không! Ta đã trót yêu mưa!

Mưa rơi. Nghe thật chơi vơi. Từ giọt nhỏ vào hồn. Nhức nhối. Vậy mà ta vẫn thích cùng nhau đi dưới những cơn mưa… Vì cái gì cơ chứ? Không biết nữa! Hay chỉ vì trong đó có những giọt mưa?

Ngày ấy, hình như có mưa rơi. Em và anh đứng nép vào trong mái hiên nhỏ. Em đưa tay hứng những giọt mưa, khúc khích cười khi nhìn những giọt mưa vỡ tan len qua kẽ tay. Em vô tâm và mưa cũng vô tâm…

Từ độ nào tiếng mưa nghe buồn thế? Rả rích. Đều đều. Cứ như là tiếng vọng của một khúc kinh cầu. Phải chăng từ ngàn xưa rồi tiếng mưa đã thế? Hay chỉ mới từ khi anh thôi không còn vô tâm nữa? Em hỏi mưa. Mưa chẳng trả lời. Mưa lặng lẽ buông mình tan vào trong đất. Mưa cũng dỗi hờn em.

Hạt mưa vỡ tan đọng giữa lòng bàn tay. Em tiếc nuối siết bàn tay lại. Giọt mưa lạnh lùng len nhè nhẹ qua tay. Trong tay trống rỗng. Trong lòng trống rỗng…Cho đến tận bây giờ em vẫn giữ thói quen hay giơ tay hứng những giọt mưa rơi. Nhưng không bao giờ em siết bàn tay mình lại thêm lần nữa. Không thể nào nắm giữ được hạt mưa nào thêm đâu. Thôi thì cứ xòe bàn tay lạnh ngắt, nhìn mưa rơi, rồi lại nhìn mưa len nhè nhẹ qua tay. Từng giọt… Từng giọt… Đến rồi đi… Những giọt mưa đến rồi lại đi… Có chăng, mưa đọng lại trong em thành những dòng kỷ niệm.

Khoảnh khắc em và khoảnh khắc mưa cho cuộc đời ta nhòe ướt những vần thơ. Chiều lang thang trên phố. Bất chợt một cơn mưa ào ạt kéo ngang. Nhòe ướt cả con phố dài nỗi nhớ. Mưa đến rất nhanh. Và mưa tạnh cũng rất nhanh. Nếu không có con đường nhòa nước, em cũng chẳng tin rằng vừa có mưa qua… Tình yêu đến nhanh vs chúng ta như một cơn mưa không bao giờ tồn tại lý do.

Ngày xưa, người con gái ấy, người con gái rất thích đi trong những chiều mưa, đã tặng anh một tình thơ rất đẹp về mưa. Rất đẹp và rất buồn. Anh định viết tặng em những câu thơ thời gian về tương lai thật tuyệt, mà câu thơ chưa kịp viết, cơn mưa tàn, tan một mùa mưa. Cơn mưa ngày xưa đi về nơi xa, xa lắm trong nỗi nhớ. Tình thơ xưa ta không viết nữa, em đành lạnh lùng cất vào kỷ niệm ngày mưa. Mùa mưa tàn, tình mưa ngày xưa trả về cho hai ta những ngày nắng ấm, nhưng chẳng bao giờ ta quên mình đã cùng nhau đi qua những ngày mưa…

Một mùa mưa nữa lại về, mùa mưa năm nay đến sớm hơn mùa mưa thuở ấy… Và em từ trong mùa mưa ngày nào bước tiếp cùng mưa, có lẽ vì những cơn mưa đầu mùa luôn chạnh lòng như thế, ít nhất là đối vs em.

Em yêu mưa, trọn vẹn hơn những gì em có thể, và em biết rằng mưa cũng rất yêu em, mưa cứ ở đó mát nhẹ tâm hồn em, mưa chưa bao giờ bỏ rơi em…

Em cũng yêu anh nhưng anh rất khác mưa, mưa vẫn còn mà anh đã đi xa lắm..

Em gửi mưa cuộn tròn những vòng xe, chở anh đi đến nơi đong đầy hạnh phúc..

Tạm biệt nhé, yêu anh!